7 thg 12, 2009

Một người phụ nữ thế này này

- Mình đã xem clip bạn trả lời phỏng vấn của truyền hình Mỹ và thấy bạn trả lời khá trôi chảy, tự tin bằng tiếng Anh. Lúc đó bạn thật dịu dàng, xinh đẹp. Bạn nghĩ sao về phong cách ăn mặc của bạn lúc đó? Bạn thấy cuộc sống ở Mỹ thế nào, bạn có thích sống và làm việc tại Mỹ hay không? (Trần Tiến Đạt, Bằng A-Hoàng Liệt- Hoàng Mai-Hà Nội)

- Có một câu hát “Em đừng quên trên đầu là bầu trời xanh, em đừng quên dưới chân em là đất mẹ, dòng sữa dân ca ru lời mẹ hát, em đừng quên, em đừng quên”. Lời hát thiết tha ấy khắc sâu trong tôi hình ảnh người mẹ tần tảo một đời nuôi các con khôn lớn cùng những ước mơ gửi gắm trong câu hát ru khi các con bé dại. Tôi cố gắng tự tin thể hiện hình ảnh người dân của đất nước hội nhập khi ra thế giới. Tôi hiểu sự hiện đại nếu thiếu tính nhân văn và nền tảng thì chỉ còn là sự phù phiếm. Tôi chọn cho mình phong cách ăn mặc đặc trưng của người phụ nữ Việt Nam, với ước mơ giới thiệu cho những người chưa biết Việt Nam hình ảnh giản dị, e ấp của tà áo dài, đoan trang bởi cốt cách, hòa nhã giữa năm châu bốn bể, khắc sâu hơn nữa những giá trị nhận biết. Để khi ở đâu đó, thấy hình ảnh tà áo dài tung bay, mọi người sẽ thốt lên hai tiếng mà tôi vô cùng tự hào: Việt Nam.

(Trích phỏng vấn Mai Phương Thúy)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét